Cách làm
- Rửa gừng kỹ nhưng không gọt vỏ — phần lớn hương vị nằm trong hoặc ngay dưới vỏ. Thái thành múi dày, sau đó đập mỗi múi một lần bằng sống dao để giải phóng tinh dầu.
- Cho gừng, nước và lá dứa vào nồi đáy dày. Đun đến sủi nhẹ. Nấu đậy nắp 20 phút — nước phải chuyển sang vàng-hổ phách nhạt và bếp nồng mùi cay-ấm của gừng.
- Cho đường muscovado; khuấy cho tan. Hầm thêm 3 phút. Nếm — salabat phải có vị gừng rõ ràng với độ ngọt caramel sâu.
- Lọc qua rây mịn vào ấm trà hoặc bình. Bỏ gừng và lá dứa. Phần nước giữ lại sẽ hơi đục từ tinh dầu gừng.
- Rót vào cốc khi còn ấm. Dọn một nửa quả calamansi bên cạnh; người uống vắt citrus theo khẩu vị, làm sắc vị gừng và nâng cái cay nóng.
- Salabat ngon hơn chút sau vài giờ trong tủ lạnh; hâm lại nhẹ nhàng hoặc uống lạnh trên đá vào mùa hè (es salabat). Thường kết đôi với puto, bibingka, hoặc chỉ pan de sal đơn giản cho bữa sáng.
Bối cảnh văn hóa
Salabat là bài thuốc gia đình Philippines cho cổ họng đau, cảm và lạnh mùa mưa — mỗi gia đình có một nhánh gừng trong bếp cho lúc ai đó bắt đầu ho. Ca sĩ opera và người biểu diễn sân khấu Philippines uống salabat tôn giáo để bảo vệ giọng; truyền thống thảo dược gán cho nó tính ấm và thông mũi. Sự kết đôi Giáng sinh của salabat với puto bumbong và bibingka sau Misa de Gallo là truyền thống Philippines hàng thế kỷ. Gừng phải già và nồng; gừng non làm trà nhẹ hơn, kém hiệu quả.